Thứ Năm, 11 tháng 7, 2013

BỮA CƠM NHÀ

B÷a c¬m nhµ
Ngày ngày bận rộn việc cơ quan
Vội vã dùng cơm tại cửa hàng,
Một bát xuềnh xoàng lừa bụng đói
Vài ly sóng sánh gạt môi khan.
Gian nhà trống vắng chờ cơm lạnh
Bát đũa đìu hiu đợi bóng tàn.
Tất tả kiếm tiền mong sớm tối
Sao đành để thiếu chốn tâm can ?

2000

HOA ĐẠI

Hoa ®¹i
Đứng nép bên chùa, tọa trước sân
Làm đời mộc mạc mấy ai thân,
Chia cành, cấy giống trong thiên hạ
Nhận nắng, thu mưa dưới cõi trần.
Nhựa trắng dây vương người lạc lối
Hoa vàng thoảng tặng kẻ tri ân.
Tàn hoa lặng lẽ rơi vô đất
Dấu mãi hồn thơm dưới cội căn.

1999

ĐÔNG QUẠNH

§«ng qu¹nh
Giá lạnh chiều đông, gió thổi cồn
Màu sông tím tái bóng cô đơn,
Mưa dầm rả rích chồi non chột
Thác lớn dòng trôi đá cuội mòn.
Hám lợi xa rời nơi chiến trận
Tham quyền quấn quýt chốn mâm son.
Ai giăng nón trắng qua cầu phố
Có biết bên trời lệ nỉ non ?

1999

LỐI BẰNG LĂNG

Lèi b»ng l¨ng
Phố mới giờ đây đã kín tầng
Bên lề rợp bóng lối bằng lăng,
Thân đơn xếp lớp, nhành kheo đốm
Ngọn kép dung dăng, cánh mảnh hồng.
Lá cuốn lao xao làn gió thoảng
Hoa cười lúng liếng ánh chiều buông.
Người đi có nhớ lần qua phố
Để lối bằng lăng thức trắng đêm ?

1999

BỨC TRANH ĐỜI

Bøc tranh ®êi
Đá chẳng cần tôi tựa thép tôi
Mây trời thiếu gió chẳng nào trôi,
Gia thêm khát vọng khi bần hạn
Giữ lấy bầu trời thuở nhỏ nhoi.
Thắng thế khinh người trong cảnh khó
Thua thời ghẻ lạnh giữa dòng đời.
Xem ra thế sự luôn tiềm ẩn
Những bức hoàn nguyên, những tả tơi.

1997

ĐỒNG NỘI

§ång néi
Nắng dệt tơ hồng suốt khúc sông
Giăng giăng gấm lụa cả màn sương,
Bâng khuâng điệu sáo vang ngoài bãi
Thánh thót lời chim hót phía rừng.
Cuốc bẫm cày sâu mong quả mọng
Gieo mầm tỉa nhánh đợi mùa sung.
Xa xa phảng phất hương đồng nội
Sắc buổi hồng hoang rải khắp vùng.

1997

PHỐ CỔ ĐÊM ĐÔNG

Phè cæ ®ªm ®«ng
Góc phố về đêm tiết cuối đông
Con đường bỗng chốc trống mênh mông,
Trên cao bát ngát vầng trăng bạc
Cuối bến bồng bềnh dải lụa sông.
Thấp thoáng bóng người đi bán dạo
Lao xao ngọn gió lạc vô hồn.
Đêm đông phố cổ chìm trong mộng
Viễn khách mơ về cõi thực, không.

1997

ĐẠI THỤ GIỮA LỐI ĐI

§¹i thô gi÷a lèi ®i
Làng tôi bị đụng tuyến làm đường
Tất cả dân làng quán triệt thông,
Phía bắc di dời khu mộ địa
Đằng đông quy tụ đất gieo trồng.
Trăm năm đại thụ quen làm mốc
Một buổi dân quê tiện bứng bồng.
Mới biết làm to lo mọi chuyện
Rồi khi tưởng có hóa ra không.
1997

THU TIẾT Ở LẠI

Thu tiÕt ë l¹i
Hôm qua rảo bước dưới thu vàng
Cúc nở thơm tươi, gió chướng tan,
Bất chợt mây về từ biển lặng
Vừa khi nắng tới phía đồng hoang.
Tình tôi thổn thức bên bờ sóng
Bến đợi bâng khuâng giữa tiết tàn.
Ở lại theo dòng về quá khứ
Màng chi vội vã đón đông sang !
1997

Thứ Tư, 10 tháng 7, 2013

DÒNG SÔNG TỰ TÌNH

Độ ấy đôi bờ rải thảm xanh
Tình sông ấp ủ mối duyên lành.
Đò ngang thả bến lao xao sóng
Ví đối gieo lời thấm đậm thanh.
Kẻ bước sang đò quên lối hẹn
Người xa bến cũ lỗi câu nguyền.
Cho dòng tức tưởi trong chiều muộn
Nổi dạt lênh đênh những bọt tình.

1996

ĐỢI XUÂN

Chiếc lá tàn đông đã rụng rồi
Sương giăng bớt lạnh, nắng tinh khôi.
Cau xanh trước ngõ bung hương thoảng
Mận trắng trong vườn nở đóa tươi.
Lảnh lót chuông chùa xa vọng lại
Thênh thang cánh én liệng lưng trời.
Hồn trôi giữa tháng ngày tê tái
Có biết bây giờ xuân đó thôi ?

1996

VẪN MÃI TÌNH

Bâng khuâng vạt nắng trước hoàng hôn
Lộc nhú chồi non, giã biệt đông.
Vợi chút đơn côi trong gió lộng
Nguôi ngoai lẻ chiếc dưới mưa nguồn.
Xuân đi, lá biếc hoa tàn rụng
Hạ tới, trái vàng mật ngọt tuôn.
Lẽ sống thanh tao và hướng thiện
Thay mùa vẫn mãi mãi tình thơm.

1996

KHUẤT LỐI XƯA

Độ ấy người xa khuất lối xưa
Thời gian thấm thoắt đã bao thu,
Sương buồn lơ đãng vương từng lá
Gió thoảng mơ hồ rải sợi mưa.
Lá ước xanh trên nhành thuở nọ
Nhành mơ vàng rụng lá bây giờ.
Người đi biệt xứ chưa quay lại
Lối cũ muôn chiều khắc khoải mơ.

1995

KHÔ HẠN CẢ VÙNG QUÊ

Nắng gió lan tràn mãi núi cao
Đi qua biển rộng tới sông sâu,
Trời xanh chẳng mấy làn mây gợn
Cát trắng đâu còn vũng nước trâu.
Chết đuối, qua cơn nhờ cọc vớt
Hiền ngoan, tránh nạn bởi cơ mầu.
Vùng quê hạn hán cam go lắm
Nắng đổ còn hơn những vạc dầu.

1989

TÂM SỰ CỎ HOA

Đợi nắng, chờ mưa mộng tưởng chi
Mai tươi, xế úa mặc xuân thì.
Đan tơ rải thảm vui chân lạ
Nhú lá đơm hoa rộn tứ thi.
Lúc mượt vào bình trưng trước trướng
Khi tàn nhập rác dấu âm ti.
Duyên đời trôi nổi theo mưa nắng
Chửa đủ còn lo nỗi kẻ si !
1988

CUỘC CỜ CHƯA KẾT

Buồn nhà, sang xóm cuộc cờ vui
Ván gỗ, con sừng tiếp bạn tôi.
Tốt một tìm cơ ngưng tiến vội
Tịnh đôi tính nước ém biên chơi.
Pháo ngòi dâng trước rà xe tiến
Ngựa hí sang ngang cản pháo lùi.
Tiến thủ đôi ta chưa thắng bại
Nhà bên đã chốt cổng lâu rồi...

1986

ĐÂU CÒN KHÁC IỆT

Thuở ấy vì đâu đối lập nhau
Em con kẻ khó, chị nhà giàu.
Người ra chiến tuyến làm binh sĩ
Kẻ ở làng quê chẳng bạn bầu.
Chiến sự thành công em trở lại
Giang sơn thống nhất chị sang Âu...
Giờ đây thắm thiết tình đồng loại
Đã chẳng còn chi khác biệt đâu.
1986

ĐÓA MƠ

Chợt tới mai nay gió ấm về
Mang theo vạt lụa nắng vàng tơ
Xa xa phía núi đôi chim liệng
Thỉnh thoảng ven bờ cánh sóng xô.
Bóng dáng đông tàn đang ở lại
Hình hài xuân sắc sẽ xa mờ.
Thời gian đốt cháy đời cây cỏ
Sót lại tình ta nở đóa mơ.
1984

BIỂN CHIỀU

Hoàng hôn xuống biển thả màn đêm
Sóng nước hòa ca những khúc trầm
Bãi đợi thuyền khơi chưa trở lại
Người đi khuất lối biệt phương tầm.
Trên cao thấp thoáng chùm sao lạc
Tít tắp mơ hồ một đốm trăng.
Biển vẫn thâm trầm khi gió lặng
Mang theo ẩn tích của vô vàn !
1982

KHÁT VỌNG

Những cõi quay về lại khác nhau
Ai nhanh vượt trước, chậm đi sau.
Bình chân sớm tối chờ sông lặng
Khát vọng ngày đêm cưỡi sóng đào.
Kẻ nặng hầu bao chân mạnh bước
Người lưng lửng túi dạ cồn cào.
Đường xa muôn lối giành thiên hạ
Khát vọng nâng tầm tới đỉnh cao.
1981

NGƯỜI ĐI CÓ BIẾT

Bất chợt màn trời bảng lảng sương
Thơ lòng thổn thức, nhạc tâm vương.
Trên sông cánh sóng lao xao vỗ
Dưới núi chuông chùa lanh lảnh rung.
Gió ấm rì rào giai điệu biển
Trăng vàng lai láng sắc hương đồng.
Người đi có biết từ độ ấy
Cháy bỏng tâm tình kẻ đợi trông.

1980

HỒN ĐÁ


Bình sinh ẩn tích chốn lâm tuyền
Kẻ đục, người lăn cũng lắm tuồng,
Dựng móng còng lưng, nào trách móc
Xây tường gãy đốt, khỏi nguồn cơn.
Bao dung tự tại vươn thành núi
Thoáng đãng kiêu hùng vững nước non.
Phá núi, dời ngàn dù đổi dạng
Nhưng hồn vẫn giữ tấm keo sơn.

1971

GÕ CỬA NÀNG THI


Ta thường sống lại những ngày xưa
Về cụ hàng rong, bác sửa  xe…
Với bóng buồn chiều quanh ngõ vẳng,
Và dòng nước sớm phía non về.
Nghĩ suy số phận khi may rủi
Trải nghiệm duyên cơ lúc tỉnh mê.
Cuộc sống đa đoan khôn hiểu nổi
Nên chi gõ cửa cậy nàng thi.
10- 2006