Nắng gió lan tràn mãi núi cao
Đi qua biển rộng tới sông sâu,
Trời xanh chẳng mấy làn mây gợn
Cát trắng đâu còn vũng nước trâu.
Chết đuối, qua cơn nhờ cọc vớt
Hiền ngoan, tránh nạn bởi cơ mầu.
Vùng quê hạn hán cam go lắm
Nắng đổ còn hơn những vạc dầu.
1989
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét