Thứ Tư, 5 tháng 6, 2013

CHỊ CÒN DƯỚI QUÊ






CHỊ CÒN DƯỚI QUÊ

Nay chị còn dưới quê
cái già đến nhanh trước tuổi
Khi trang lứa trẻ thơ
chị sớm quàng nếp nhăn vào cổ
quanh má lúm đồng tiền xếp kín những đường nhăn

Những chiều cô đơn. Mây xám vũ vần
Những tối heo may. Tấm thân buốt tái
Ngõ xóm tới trường một lần qua
chưa một lần ngoái lại
Chốn làng quê giữ thân phận gái quê

Đội nắng lên đầu, cõng mưa trên lưng
Tóc bạc rối tung, mắt đen khờ dại
Chiếc lược sừng năm nao ai trao
Người đi phố xa không trở lại,
Lược buồn dắt mái lều bồ hóng nhuốm màu than
Trót đợi chờ vô vọng mấy mươi năm.

 Lặng lẽ một thời. Đi nốt quãng đời câm
Trong vắng quạnh chị âm thầm khao khát
Để một lần
Trở lại tuổi thơ
Tới trường
Trong nụ cười, tiếng hát
Để một lần quên thân phận gái quê…


                                                                  1988

CHÒNG CHÀNH

Chßng chµnh

          Chòng chành bóng chiếc đò ngang
   Cánh cò gặp gió đồng hoang chòng chành
          Chòng chành chiếc lá xa cành
   Giấc ngủ chòng chành ru mộng ngẩn ngơ
          Chòng chành mai nắng chiều mưa
   Buồn vui man mác câu thơ chòng chành.

                                                      2002

HOA SÚNG

Hoa sóng

     Nhờ đâu súng lại trổ hoa
búp hồng, búp tím mượt mà đắm say
    Thuở xưa nhem nhuốc, đen gầy
Giờ xanh xanh lá, ngất ngây hương trời…

    Lẽ nào súng lại tả tơi
súng quên quá khứ, quên người trồng hoa ?

    Súng đố kỵ và lạ xa
súng hoàn kiếp súng thây ma bùn lầy !  

                                                          1999

GÁI QUÊ

  G¸i quª

Nhớ ngày chị dành củ sắn
Vùi trong bếp lửa than tre
Chia em cả phần nửa chín
Em thương chị nhận nửa kia

Ngày ấy con trâu hợp tác
Nó mờm, nó dữ mới ghê
Chị chìm ngụp trong vũng nước
Cưỡi lưng trâu dắt em về

Người ta xoay vòng hóng tóc
Chị ngồi cúi mặt tránh mưa
Vai gầy xương nhô sũng nước
Lấy đâu giây lát mộng mơ

  
Chị cùng mẹ qua bên chợ
Bán rong mấy hũ mắm chua
Nuôi nhà với đồng xu lẻ
Bát cơm gạo hẩm giao mùa

Rồi chị phải đành thôi học
Trốn nhà kiếm việc mướn thuê
Kể từ khi chị bỏ lớp
Cả nhà mấy ngả phân ly

Em đâu tới trường được nữa
Mẹ đau đứt ruột theo con
Nhìn sang sân trường vắng vẻ
Gái quê chôn chặt chờ mong...

                                         1996

HOÀNG HÔN TRÊN PHÁ VẮNG

Hoµng h«n trªn ph¸ v¾ng

 Xuôi về một vùng quê em
 Cổ xưa như xương rồng biển
 Ráng chiều buông trên phá vắng
 Cánh cò say sóng chao nghiêng

 Gió ngoài cửa biển luồn sang
 Trôi theo mặt đầm sóng sánh
 Thuyền câu lẻ loi mỏng mảnh
 Đong đưa đan bện gió sương

 Hoàng hôn tựa một cánh buồm
 Phủ lên mặt đầm ngập nước
 Bóng quê cuối chiều gầy guộc
 Dáng em hiu hắt mơ màng
               
   Xa xa mấy sợi nắng vàng
   Vương trên ngọn đồi hoang mạc
   Cao cao một vầng trăng khuyết
   Phá chìm khuất trong mê man

   Chiều nay em lại một mình
   Bước theo lối mòn thuở ấy
   Sương rơi thân gầy run rẩy
   Hoàng hôn thản nhiên lại về 

   Em chưa viết được chữ “A”
   Cũng chưa ghép vần chữ “H”
   Chưa trọn một ngày tới lớp
   Chưa được một lần đi xa…

   Tình yêu sông nước bao la
   Thuyền đời trôi trên phá vắng
   Bao giờ quê lên phố huyện
   Cho vơi nỗi niềm diết da ?       

                                                1997

PHẬN NGHÈO

PhËn nghÌo
Ýt ch÷ kh«ng quª

Mưa chiều xuân
Hắt hiu chùm xoan tím
Chị ngước nhìn lên trời
Tầng cao không ước hẹn
Chị buồn
Nước mắt lặn vào trong
Để hồng phai
loang lổ tấm khăn quàng
con đường đi tới lớp
Chị buồn
Vàng dàn hoa mướp
Gió tung tro tàn qua liếp
Theo tiếng võng tre kẽo kẹt não nề
Mẹ buồn
Thức trắng canh khuya
Nhận ra đời con, đời cháu
Trong gian lều chị Dậu
Phận nghèo ít chữ không quê
Chiều xuân mưa
     Mẹ buồn.
        Chị buồn.
           Não nuột
               Đâu phải chuyện ngày xưa…

                                               1988

TIẾNG MƯA

TiÕng m­a

Mưa xưa,
rơi trong thôn
đánh thức dân quê
dậy sớm hơn thường nhật
để ra đồng cày cuốc
cấy dặm kịp mùa khi cây lúa còn non

Sợi mưa vương trước sân
chưa kịp đầy nên vũng
con trẻ ở trần tóc tai ướt sũng
đưa tay hứng nước vô tư

Cơn mưa đầu thu
gọi chim di cư về đồng tìm cá
Cơn mưa giữa hạ
thức lá xanh vắt vẻo cây cành

Cơn mưa cuối đông
báo hiệu  trời xuân
dịu êm và tỏa sáng






Mưa xưa qua nhanh
thương em một mình hy vọng
để bây giờ
tiếng mưa rơi
trên tầng cao trĩu nặng
nghe đến mơ hồ

Cánh đồng quê quên cánh chim về
mái nhà quê đâu còn sân trẻ nữa
ngọn đồi quê mất hình con suối nhỏ
mưa như nước mắt người ứa lệ chảy vu vơ.

Biết bao giờ có lại tiếng mưa xưa
từ cao xanh vọng về dòng Ngân Hà nối nhịp
đàn Ô thước dập dìu theo con nước
Chức Nữ - Ngưu Lang tới hẹn cuộc tình chung

Để dưới tán đa làng anh lại được gặp em
khi buổi học vừa tan chúng mình quên mang nón
Mưa bay bay, mưa vỗ về âu yếm

Ta cùng lớn lên cho cha mẹ mừng vui...