Thứ Năm, 11 tháng 7, 2013

BỮA CƠM NHÀ

B÷a c¬m nhµ
Ngày ngày bận rộn việc cơ quan
Vội vã dùng cơm tại cửa hàng,
Một bát xuềnh xoàng lừa bụng đói
Vài ly sóng sánh gạt môi khan.
Gian nhà trống vắng chờ cơm lạnh
Bát đũa đìu hiu đợi bóng tàn.
Tất tả kiếm tiền mong sớm tối
Sao đành để thiếu chốn tâm can ?

2000

HOA ĐẠI

Hoa ®¹i
Đứng nép bên chùa, tọa trước sân
Làm đời mộc mạc mấy ai thân,
Chia cành, cấy giống trong thiên hạ
Nhận nắng, thu mưa dưới cõi trần.
Nhựa trắng dây vương người lạc lối
Hoa vàng thoảng tặng kẻ tri ân.
Tàn hoa lặng lẽ rơi vô đất
Dấu mãi hồn thơm dưới cội căn.

1999

ĐÔNG QUẠNH

§«ng qu¹nh
Giá lạnh chiều đông, gió thổi cồn
Màu sông tím tái bóng cô đơn,
Mưa dầm rả rích chồi non chột
Thác lớn dòng trôi đá cuội mòn.
Hám lợi xa rời nơi chiến trận
Tham quyền quấn quýt chốn mâm son.
Ai giăng nón trắng qua cầu phố
Có biết bên trời lệ nỉ non ?

1999

LỐI BẰNG LĂNG

Lèi b»ng l¨ng
Phố mới giờ đây đã kín tầng
Bên lề rợp bóng lối bằng lăng,
Thân đơn xếp lớp, nhành kheo đốm
Ngọn kép dung dăng, cánh mảnh hồng.
Lá cuốn lao xao làn gió thoảng
Hoa cười lúng liếng ánh chiều buông.
Người đi có nhớ lần qua phố
Để lối bằng lăng thức trắng đêm ?

1999

BỨC TRANH ĐỜI

Bøc tranh ®êi
Đá chẳng cần tôi tựa thép tôi
Mây trời thiếu gió chẳng nào trôi,
Gia thêm khát vọng khi bần hạn
Giữ lấy bầu trời thuở nhỏ nhoi.
Thắng thế khinh người trong cảnh khó
Thua thời ghẻ lạnh giữa dòng đời.
Xem ra thế sự luôn tiềm ẩn
Những bức hoàn nguyên, những tả tơi.

1997

ĐỒNG NỘI

§ång néi
Nắng dệt tơ hồng suốt khúc sông
Giăng giăng gấm lụa cả màn sương,
Bâng khuâng điệu sáo vang ngoài bãi
Thánh thót lời chim hót phía rừng.
Cuốc bẫm cày sâu mong quả mọng
Gieo mầm tỉa nhánh đợi mùa sung.
Xa xa phảng phất hương đồng nội
Sắc buổi hồng hoang rải khắp vùng.

1997

PHỐ CỔ ĐÊM ĐÔNG

Phè cæ ®ªm ®«ng
Góc phố về đêm tiết cuối đông
Con đường bỗng chốc trống mênh mông,
Trên cao bát ngát vầng trăng bạc
Cuối bến bồng bềnh dải lụa sông.
Thấp thoáng bóng người đi bán dạo
Lao xao ngọn gió lạc vô hồn.
Đêm đông phố cổ chìm trong mộng
Viễn khách mơ về cõi thực, không.

1997

ĐẠI THỤ GIỮA LỐI ĐI

§¹i thô gi÷a lèi ®i
Làng tôi bị đụng tuyến làm đường
Tất cả dân làng quán triệt thông,
Phía bắc di dời khu mộ địa
Đằng đông quy tụ đất gieo trồng.
Trăm năm đại thụ quen làm mốc
Một buổi dân quê tiện bứng bồng.
Mới biết làm to lo mọi chuyện
Rồi khi tưởng có hóa ra không.
1997

THU TIẾT Ở LẠI

Thu tiÕt ë l¹i
Hôm qua rảo bước dưới thu vàng
Cúc nở thơm tươi, gió chướng tan,
Bất chợt mây về từ biển lặng
Vừa khi nắng tới phía đồng hoang.
Tình tôi thổn thức bên bờ sóng
Bến đợi bâng khuâng giữa tiết tàn.
Ở lại theo dòng về quá khứ
Màng chi vội vã đón đông sang !
1997

Thứ Tư, 10 tháng 7, 2013

DÒNG SÔNG TỰ TÌNH

Độ ấy đôi bờ rải thảm xanh
Tình sông ấp ủ mối duyên lành.
Đò ngang thả bến lao xao sóng
Ví đối gieo lời thấm đậm thanh.
Kẻ bước sang đò quên lối hẹn
Người xa bến cũ lỗi câu nguyền.
Cho dòng tức tưởi trong chiều muộn
Nổi dạt lênh đênh những bọt tình.

1996

ĐỢI XUÂN

Chiếc lá tàn đông đã rụng rồi
Sương giăng bớt lạnh, nắng tinh khôi.
Cau xanh trước ngõ bung hương thoảng
Mận trắng trong vườn nở đóa tươi.
Lảnh lót chuông chùa xa vọng lại
Thênh thang cánh én liệng lưng trời.
Hồn trôi giữa tháng ngày tê tái
Có biết bây giờ xuân đó thôi ?

1996

VẪN MÃI TÌNH

Bâng khuâng vạt nắng trước hoàng hôn
Lộc nhú chồi non, giã biệt đông.
Vợi chút đơn côi trong gió lộng
Nguôi ngoai lẻ chiếc dưới mưa nguồn.
Xuân đi, lá biếc hoa tàn rụng
Hạ tới, trái vàng mật ngọt tuôn.
Lẽ sống thanh tao và hướng thiện
Thay mùa vẫn mãi mãi tình thơm.

1996

KHUẤT LỐI XƯA

Độ ấy người xa khuất lối xưa
Thời gian thấm thoắt đã bao thu,
Sương buồn lơ đãng vương từng lá
Gió thoảng mơ hồ rải sợi mưa.
Lá ước xanh trên nhành thuở nọ
Nhành mơ vàng rụng lá bây giờ.
Người đi biệt xứ chưa quay lại
Lối cũ muôn chiều khắc khoải mơ.

1995

KHÔ HẠN CẢ VÙNG QUÊ

Nắng gió lan tràn mãi núi cao
Đi qua biển rộng tới sông sâu,
Trời xanh chẳng mấy làn mây gợn
Cát trắng đâu còn vũng nước trâu.
Chết đuối, qua cơn nhờ cọc vớt
Hiền ngoan, tránh nạn bởi cơ mầu.
Vùng quê hạn hán cam go lắm
Nắng đổ còn hơn những vạc dầu.

1989

TÂM SỰ CỎ HOA

Đợi nắng, chờ mưa mộng tưởng chi
Mai tươi, xế úa mặc xuân thì.
Đan tơ rải thảm vui chân lạ
Nhú lá đơm hoa rộn tứ thi.
Lúc mượt vào bình trưng trước trướng
Khi tàn nhập rác dấu âm ti.
Duyên đời trôi nổi theo mưa nắng
Chửa đủ còn lo nỗi kẻ si !
1988

CUỘC CỜ CHƯA KẾT

Buồn nhà, sang xóm cuộc cờ vui
Ván gỗ, con sừng tiếp bạn tôi.
Tốt một tìm cơ ngưng tiến vội
Tịnh đôi tính nước ém biên chơi.
Pháo ngòi dâng trước rà xe tiến
Ngựa hí sang ngang cản pháo lùi.
Tiến thủ đôi ta chưa thắng bại
Nhà bên đã chốt cổng lâu rồi...

1986

ĐÂU CÒN KHÁC IỆT

Thuở ấy vì đâu đối lập nhau
Em con kẻ khó, chị nhà giàu.
Người ra chiến tuyến làm binh sĩ
Kẻ ở làng quê chẳng bạn bầu.
Chiến sự thành công em trở lại
Giang sơn thống nhất chị sang Âu...
Giờ đây thắm thiết tình đồng loại
Đã chẳng còn chi khác biệt đâu.
1986

ĐÓA MƠ

Chợt tới mai nay gió ấm về
Mang theo vạt lụa nắng vàng tơ
Xa xa phía núi đôi chim liệng
Thỉnh thoảng ven bờ cánh sóng xô.
Bóng dáng đông tàn đang ở lại
Hình hài xuân sắc sẽ xa mờ.
Thời gian đốt cháy đời cây cỏ
Sót lại tình ta nở đóa mơ.
1984

BIỂN CHIỀU

Hoàng hôn xuống biển thả màn đêm
Sóng nước hòa ca những khúc trầm
Bãi đợi thuyền khơi chưa trở lại
Người đi khuất lối biệt phương tầm.
Trên cao thấp thoáng chùm sao lạc
Tít tắp mơ hồ một đốm trăng.
Biển vẫn thâm trầm khi gió lặng
Mang theo ẩn tích của vô vàn !
1982

KHÁT VỌNG

Những cõi quay về lại khác nhau
Ai nhanh vượt trước, chậm đi sau.
Bình chân sớm tối chờ sông lặng
Khát vọng ngày đêm cưỡi sóng đào.
Kẻ nặng hầu bao chân mạnh bước
Người lưng lửng túi dạ cồn cào.
Đường xa muôn lối giành thiên hạ
Khát vọng nâng tầm tới đỉnh cao.
1981

NGƯỜI ĐI CÓ BIẾT

Bất chợt màn trời bảng lảng sương
Thơ lòng thổn thức, nhạc tâm vương.
Trên sông cánh sóng lao xao vỗ
Dưới núi chuông chùa lanh lảnh rung.
Gió ấm rì rào giai điệu biển
Trăng vàng lai láng sắc hương đồng.
Người đi có biết từ độ ấy
Cháy bỏng tâm tình kẻ đợi trông.

1980

HỒN ĐÁ


Bình sinh ẩn tích chốn lâm tuyền
Kẻ đục, người lăn cũng lắm tuồng,
Dựng móng còng lưng, nào trách móc
Xây tường gãy đốt, khỏi nguồn cơn.
Bao dung tự tại vươn thành núi
Thoáng đãng kiêu hùng vững nước non.
Phá núi, dời ngàn dù đổi dạng
Nhưng hồn vẫn giữ tấm keo sơn.

1971

GÕ CỬA NÀNG THI


Ta thường sống lại những ngày xưa
Về cụ hàng rong, bác sửa  xe…
Với bóng buồn chiều quanh ngõ vẳng,
Và dòng nước sớm phía non về.
Nghĩ suy số phận khi may rủi
Trải nghiệm duyên cơ lúc tỉnh mê.
Cuộc sống đa đoan khôn hiểu nổi
Nên chi gõ cửa cậy nàng thi.
10- 2006

Thứ Tư, 5 tháng 6, 2013

THẾ GIỚI TÔI



ThÕ giíi t«i

Thế giới tôi
nào rộng lớn đâu
mà trăm màu,
ngàn nhịp.

Mẹ cho lời ru Kiều.
Em tặng đôi mắt ước.

Mẹ đi rồi khoảng trời không đơn độc.
Em bên mình thời gian xanh bao la.

Lưng còng xuống nhận hương từ đất.
Đầu ngửng cao đón sao của trời.

Chỉ ngần ấy thôi,
mà lồng lộng cuộc đời...
                                              2006


CHỊ CÒN DƯỚI QUÊ






CHỊ CÒN DƯỚI QUÊ

Nay chị còn dưới quê
cái già đến nhanh trước tuổi
Khi trang lứa trẻ thơ
chị sớm quàng nếp nhăn vào cổ
quanh má lúm đồng tiền xếp kín những đường nhăn

Những chiều cô đơn. Mây xám vũ vần
Những tối heo may. Tấm thân buốt tái
Ngõ xóm tới trường một lần qua
chưa một lần ngoái lại
Chốn làng quê giữ thân phận gái quê

Đội nắng lên đầu, cõng mưa trên lưng
Tóc bạc rối tung, mắt đen khờ dại
Chiếc lược sừng năm nao ai trao
Người đi phố xa không trở lại,
Lược buồn dắt mái lều bồ hóng nhuốm màu than
Trót đợi chờ vô vọng mấy mươi năm.

 Lặng lẽ một thời. Đi nốt quãng đời câm
Trong vắng quạnh chị âm thầm khao khát
Để một lần
Trở lại tuổi thơ
Tới trường
Trong nụ cười, tiếng hát
Để một lần quên thân phận gái quê…


                                                                  1988

CHÒNG CHÀNH

Chßng chµnh

          Chòng chành bóng chiếc đò ngang
   Cánh cò gặp gió đồng hoang chòng chành
          Chòng chành chiếc lá xa cành
   Giấc ngủ chòng chành ru mộng ngẩn ngơ
          Chòng chành mai nắng chiều mưa
   Buồn vui man mác câu thơ chòng chành.

                                                      2002

HOA SÚNG

Hoa sóng

     Nhờ đâu súng lại trổ hoa
búp hồng, búp tím mượt mà đắm say
    Thuở xưa nhem nhuốc, đen gầy
Giờ xanh xanh lá, ngất ngây hương trời…

    Lẽ nào súng lại tả tơi
súng quên quá khứ, quên người trồng hoa ?

    Súng đố kỵ và lạ xa
súng hoàn kiếp súng thây ma bùn lầy !  

                                                          1999

GÁI QUÊ

  G¸i quª

Nhớ ngày chị dành củ sắn
Vùi trong bếp lửa than tre
Chia em cả phần nửa chín
Em thương chị nhận nửa kia

Ngày ấy con trâu hợp tác
Nó mờm, nó dữ mới ghê
Chị chìm ngụp trong vũng nước
Cưỡi lưng trâu dắt em về

Người ta xoay vòng hóng tóc
Chị ngồi cúi mặt tránh mưa
Vai gầy xương nhô sũng nước
Lấy đâu giây lát mộng mơ

  
Chị cùng mẹ qua bên chợ
Bán rong mấy hũ mắm chua
Nuôi nhà với đồng xu lẻ
Bát cơm gạo hẩm giao mùa

Rồi chị phải đành thôi học
Trốn nhà kiếm việc mướn thuê
Kể từ khi chị bỏ lớp
Cả nhà mấy ngả phân ly

Em đâu tới trường được nữa
Mẹ đau đứt ruột theo con
Nhìn sang sân trường vắng vẻ
Gái quê chôn chặt chờ mong...

                                         1996

HOÀNG HÔN TRÊN PHÁ VẮNG

Hoµng h«n trªn ph¸ v¾ng

 Xuôi về một vùng quê em
 Cổ xưa như xương rồng biển
 Ráng chiều buông trên phá vắng
 Cánh cò say sóng chao nghiêng

 Gió ngoài cửa biển luồn sang
 Trôi theo mặt đầm sóng sánh
 Thuyền câu lẻ loi mỏng mảnh
 Đong đưa đan bện gió sương

 Hoàng hôn tựa một cánh buồm
 Phủ lên mặt đầm ngập nước
 Bóng quê cuối chiều gầy guộc
 Dáng em hiu hắt mơ màng
               
   Xa xa mấy sợi nắng vàng
   Vương trên ngọn đồi hoang mạc
   Cao cao một vầng trăng khuyết
   Phá chìm khuất trong mê man

   Chiều nay em lại một mình
   Bước theo lối mòn thuở ấy
   Sương rơi thân gầy run rẩy
   Hoàng hôn thản nhiên lại về 

   Em chưa viết được chữ “A”
   Cũng chưa ghép vần chữ “H”
   Chưa trọn một ngày tới lớp
   Chưa được một lần đi xa…

   Tình yêu sông nước bao la
   Thuyền đời trôi trên phá vắng
   Bao giờ quê lên phố huyện
   Cho vơi nỗi niềm diết da ?       

                                                1997

PHẬN NGHÈO

PhËn nghÌo
Ýt ch÷ kh«ng quª

Mưa chiều xuân
Hắt hiu chùm xoan tím
Chị ngước nhìn lên trời
Tầng cao không ước hẹn
Chị buồn
Nước mắt lặn vào trong
Để hồng phai
loang lổ tấm khăn quàng
con đường đi tới lớp
Chị buồn
Vàng dàn hoa mướp
Gió tung tro tàn qua liếp
Theo tiếng võng tre kẽo kẹt não nề
Mẹ buồn
Thức trắng canh khuya
Nhận ra đời con, đời cháu
Trong gian lều chị Dậu
Phận nghèo ít chữ không quê
Chiều xuân mưa
     Mẹ buồn.
        Chị buồn.
           Não nuột
               Đâu phải chuyện ngày xưa…

                                               1988

TIẾNG MƯA

TiÕng m­a

Mưa xưa,
rơi trong thôn
đánh thức dân quê
dậy sớm hơn thường nhật
để ra đồng cày cuốc
cấy dặm kịp mùa khi cây lúa còn non

Sợi mưa vương trước sân
chưa kịp đầy nên vũng
con trẻ ở trần tóc tai ướt sũng
đưa tay hứng nước vô tư

Cơn mưa đầu thu
gọi chim di cư về đồng tìm cá
Cơn mưa giữa hạ
thức lá xanh vắt vẻo cây cành

Cơn mưa cuối đông
báo hiệu  trời xuân
dịu êm và tỏa sáng






Mưa xưa qua nhanh
thương em một mình hy vọng
để bây giờ
tiếng mưa rơi
trên tầng cao trĩu nặng
nghe đến mơ hồ

Cánh đồng quê quên cánh chim về
mái nhà quê đâu còn sân trẻ nữa
ngọn đồi quê mất hình con suối nhỏ
mưa như nước mắt người ứa lệ chảy vu vơ.

Biết bao giờ có lại tiếng mưa xưa
từ cao xanh vọng về dòng Ngân Hà nối nhịp
đàn Ô thước dập dìu theo con nước
Chức Nữ - Ngưu Lang tới hẹn cuộc tình chung

Để dưới tán đa làng anh lại được gặp em
khi buổi học vừa tan chúng mình quên mang nón
Mưa bay bay, mưa vỗ về âu yếm

Ta cùng lớn lên cho cha mẹ mừng vui...

LÁ RƠI

L¸ r¬i

Sau một đêm gió gào mưa dội
Khu vườn ai oằn oại tàn hoang
Những chiếc lá non tơ rời rợi
Dứt lìa cành làm kiếp lang bang

Khách qua đường nhặt lấy một hai
Như thể muốn giữ vài sắc biếc
Người lao công hững hờ dồn quét
Chiếc lá non từ biệt cõi đời

Sau một đêm nào mấy ai hay
Như đã thấy và rồi chẳng thấy
Bầu trời vẫn xanh màu mây tháng bảy
Cánh cò vẫn vàng tháng tám bay bay...

                          1987

CHIỀU VỀ

ChiÒu vÒ

Chiều về thấp thoáng hoàng hôn
Xa xa man mác ráng hồng chân đê
Mặt trời tim tím đằng kia
Cánh cò trăng trắng bay về bên đây
Áo dài em đã kịp may
Nón bài thơ đã đong đầy câu thơ

Thương ai em đến ngẩn ngơ
Trăng vàng rơi xuống bao giờ không hay

Nhớ ai em đến ngất ngây
Sao hôm chênh chếch về tây thuở nào.

                                                        2001

NÉT QUÊ

NÐt quª

Em ơi
theo anh về làng
xôn xang nắng vàng ngọn gió
lung linh giọt sương nhành cỏ
vọng lời chim hót đồng xa...

Con đường trở lại quê ta
qua sông,
vượt rừng nhiều lắm.
mắt ai
ngân câu ví dặm,
môi ai
thơm lời dân ca...

Em ơi
theo nhau ta về
qua đường cái quê
lạc ngõ,
giọt mưa nhẹ rơi
êm ả,
ngỡ ai
bước chung lối quê.


 Nẻo đường em đã đi qua
không còn cỏ may vương lối,
ao sâu tuổi thơ bơi lội
nay nhà ngói mới xây cao.

Mái đình xưa
vẫn thuở nào
tọa dưới trăng sao sương gió,
tấm lòng dân quê rộng mở
thương nhau - nam mô di đà.

Đưa nhau ta về quê ta
nét riêng
hiền hoà mộc mạc,
biển vỗ sóng dài bãi cát
ngọt ngào câu hát mẹ ru
bồng bềnh điệu ví ngàn xưa ...

                                             1999

TUYẾT RƠI

TuyÕt r¬i


Tuyết rơi
đậu lên mi mắt

Tuyết trải chiếu mềm trên đất,
Tuyết dệt hoa lên ngọn cây.

Tuyết bay
làm mưa, làm mây
theo mặt trời
hoá cầu vồng bảy sắc.

Tuyết hát
đưa hồn vào cõi lạc
trong trắng và đắm say.

                                     Matxcơva - 1985

HOA 20...

 Hoa 20

Tháng giêng xa,
Tháng mười qua,
 Mười một lại tới...

Xứ Huế mưa giăng đã vợi
Thuận An mát rượi gió lên
Trường Sơn ấm áp vầng dương

Hoa hai mươi ngát hương
Nhận từ em dâng tặng

Tuổi lục thập thầm nhựa sống
Hoa đời tươi cánh cuối thu

Thoảng thơm hương nhụy gió đưa
Ngọt ngào lời em thủ thỉ

Hai mươi - năm nào cũng thế
Nợ em thêm một cánh hoa.

                  20-01,20-10&20-11-2005 

PHÁC HỌA



PHÁC HỌA

Một kính, một loa vẫn thong dong
Một đời mưa nắng chí tang bồng
Giận chi cao tuổi gân cốt mỏi
Buồn gì quá lứa nhánh thưa bông !

Bóng núi trải dài ra biển rộng
Thác ngàn chảy miết tới điền không
Mỗi bước đi qua thêm khát vọng
Xuân thắm quay về đợi cuối đông.

                                    2005