Thứ Tư, 29 tháng 5, 2013

ĐỒNG NỘI



ĐỒNG NỘI

Nắng dệt tơ hồng suốt khúc sông
Giăng giăng gấm lụa cả màn sương,
Bâng khuâng điệu sáo vang ngoài bãi
Thánh thót lời chim hót phía rừng.
Cuốc bẫm cày sâu mong quả mọng
Gieo mầm tỉa nhánh đợi mùa sung.
Xa xa phảng phất hương đồng nội
Sắc buổi hồng hoang rải khắp vùng.
1997

PHỐ CỔ ĐÊM ĐÔNG



PHỐ CỔ ĐÊM ĐÔNG

Góc phố về đêm tiết cuối đông
Con đường bỗng chốc trống mênh mông,
Trên cao bát ngát vầng trăng bạc
Cuối bến bồng bềnh dải lụa sông.
Thấp thoáng bóng người đi bán dạo
Lao xao ngọn gió lạc vô hồn.
Đêm đông phố cổ chìm trong mộng
Viễn khách mơ về cõi thực, không.
1997

ĐẠI THỤ GIỮA LỐI ĐI



ĐẠI THỤ GIỮA LỐI ĐI

Làng tôi bị đụng tuyến làm đường
Tất cả dân làng quán triệt thông,
Phía bắc di dời khu mộ địa
Đằng đông quy tụ đất gieo trồng.
Trăm năm đại thụ quen làm mốc
Một buổi dân quê tiện bứng bồng.
Mới biết làm to lo mọi chuyện
Rồi khi tưởng có hóa ra không.
1997

THU TIẾT Ở LẠI



THU TIẾT Ở LẠI

Hôm qua rảo bước dưới thu vàng
Cúc nở thơm tươi, gió chướng tan,
Bất chợt mây về từ biển lặng
Vừa khi nắng tới phía đồng hoang.
Tình tôi thổn thức bên bờ sóng
Bến đợi bâng khuâng giữa tiết tàn.
Ở lại theo dòng về quá khứ
Màng chi vội vã đón đông sang !
1997

DÒNG SÔNG TỰ TÌNH



DÒNG SÔNG TỰ TÌNH

Độ ấy đôi bờ rải thảm xanh
Tình sông ấp ủ mối duyên lành.
Đò ngang thả bến lao xao sóng
Ví đối gieo lời thấm đậm thanh.
Kẻ bước sang đò quên lối hẹn
Người xa bến cũ lỗi câu nguyền.
Cho dòng tức tưởi trong chiều muộn
Nổi dạt lênh đênh những bọt tình.
1996

ĐỢI XUÂN



ĐỢI XUÂN

Chiếc lá tàn đông đã rụng rồi
Sương giăng bớt lạnh, nắng tinh khôi.
Cau xanh trước ngõ bung hương thoảng
Mận trắng trong vườn nở đóa tươi.
Lảnh lót chuông chùa xa vọng lại
Thênh thang cánh én liệng lưng trời.
Hồn trôi giữa tháng ngày tê tái
Có biết bây giờ xuân đó thôi ?
1996

VẪN MÃI TÌNH



VẪN MÃI TÌNH

Bâng khuâng vạt nắng trước hoàng hôn
Lộc nhú chồi non, giã biệt đông.
Vợi chút đơn côi trong gió lộng
Nguôi ngoai lẻ chiếc dưới mưa nguồn.
Xuân đi, lá biếc hoa tàn rụng
Hạ tới, trái vàng mật ngọt tuôn.
Lẽ sống thanh tao và hướng thiện
Thay mùa vẫn mãi mãi tình thơm.
1996

KHUẤT LỐI XƯA



KHUẤT LỐI XƯA

Độ ấy người xa khuất lối xưa
Thời gian thấm thoắt đã bao thu,
Sương buồn lơ đãng vương từng lá
Gió thoảng mơ hồ rải sợi mưa.
Lá ước xanh trên nhành thuở nọ
Nhành mơ vàng rụng lá bây giờ.
Người đi biệt xứ chưa quay lại
Lối cũ muôn chiều khắc khoải mơ.
1995

MIỀN NẮNG GIÓ



MIỀN NẮNG GIÓ

Lao xao lá rụng lối qua thôn
Mấy lũy tre làng lại héo hon,
Sáng đến gió tung mù cát bụi
Chiều về nắng cháy rát lưng thon.
Đồng trên nứt nẻ không rau củ
Bến dưới khô dòng chẳng nước non.
Hạn hán đau lòng thân cỏ lá
Thương em, nhớ mẹ, nỗi thương con.
1991

TÂM SỰ CỎ HOA



TÂM SỰ CỎ HOA

Đợi nắng, chờ mưa mộng tưởng chi
Mai tươi, xế úa mặc xuân thì.
Đan tơ rải thảm vui chân lạ
Nhú lá đơm hoa rộn tứ thi.
Lúc mượt vào bình trưng trước trướng
Khi tàn nhập rác dấu âm ti.
Duyên đời trôi nổi theo mưa nắng
Chửa đủ còn lo nỗi kẻ si !
1988

CUỘC CỜ CHƯA KẾT



CUỘC CỜ CHƯA KẾT

Buồn nhà, sang xóm cuộc cờ vui
Ván gỗ, con sừng tiếp bạn tôi.
Tốt một tìm cơ ngưng tiến vội
Tịnh đôi tính nước ém biên chơi.
Pháo ngòi dâng trước rà xe tiến
Ngựa hí sang ngang cản pháo lùi.
Tiến thủ đôi ta chưa thắng bại
Nhà bên đã chốt cổng lâu rồi...
1986

ĐÓA MƠ



ĐÓA MƠ

Chợt tới mai nay gió ấm về
Mang theo vạt lụa nắng vàng tơ
Xa xa phía núi đôi chim liệng
Thỉnh thoảng ven bờ cánh sóng xô.
Bóng dáng đông tàn đang ở lại
Hình hài xuân sắc sẽ xa mờ.
Thời gian đốt cháy đời cây cỏ
Sót lại tình ta nở đóa mơ.
1984

KHÁT VỌNG



KHÁT VỌNG

Những cõi quay về lại khác nhau
Ai nhanh vượt trước, chậm đi sau.
Bình chân sớm tối chờ sông lặng
Khát vọng ngày đêm cưỡi sóng đào.
Kẻ nặng hầu bao chân mạnh bước
Người lưng lửng túi dạ cồn cào.
Đường xa muôn lối giành thiên hạ
Khát vọng nâng tầm tới đỉnh cao.
1981

Người đi có biết



NGƯỜI ĐI CÓ BIẾT

Bất chợt màn trời bảng lảng sương
Thơ lòng thổn thức, nhạc tâm vương.
Trên sông cánh sóng lao xao vỗ
Dưới núi chuông chùa lanh lảnh rung.
Gió ấm rì rào giai điệu biển
Trăng vàng lai láng sắc hương đồng.
Người đi có biết từ độ ấy
Cháy bỏng tâm tình kẻ đợi trông.
1980

Chủ Nhật, 12 tháng 5, 2013

TIẾNG EM






TIẾNG EM
Từ buổi ấy gió thoảng hình em bước

Trên quãng đường rải rác nắng hoàng hôn

Dẫu chẳng thấy bóng em khi lúc về đêm

Vẫn nghe vọng lời em ngọt ngào trong tâm tưởng.


Ta khát khao những tiếng em vang vọng

Dẫu rất xa vẫn như thể rất gần

Sâu thẳm mênh mang ấy là tiếng của lòng

Theo nhịp sóng đời xuân vui rạo rực.



Ta ghi lại những thanh âm vơi đầy dìu dặt

Vào tâm hồn xao xuyến tuổi đôi mươi

Ôi gần gũi biết bao tiếng em nói, em cười

Như cuộc sống giữa phiêu bồng bất tận.


Ta mang theo những cung trầm cung bổng

Giai điệu tình yêu khúc hát trái tim mình

Ôi dịu dàng là tiếng bước chân em

Cùng ước nguyện trên đường đời đi mãi…


Khi em không lời sẽ làm ta tê tái

Như vũ trụ băng hà sau những trận cuồng phong

Hãy để thanh sắc tự nhiên của tiếng nói tình em

Thấm đượm dịu hiền thảo thơm mãi mãi.
                                                         1999

MƠ VỀ NƠI ĐẮM SAY




 

MƠ VỀ NƠI ĐẮM SAY
 
 
Trong cơn mê nắng trưa hè đổ lửa

Cánh đồng khô cây cỏ đã vàng hoe

Phía xa xa những cánh rừng vút gió

Phố núi hoang sơ xao xác lối về.

 

Trong cơn mê mùa xuân đã hết thì  

Những ngày thơ xa đi vô tư lự

Ngỡ còn lại đêm đông dài xa xứ

Bao khát khao cô tịch giữa trùng sa.

 

Trong cơn mê hiện về bao xót xa

Mảnh tình tàn bên lá hoa lay lắt

Những giọt lệ chim trời rơi vương vất

Trên đường bay vào cõi hư không...

 

Bỗng tỉnh lại dưới bầu trời đầy trăng

say tắm mình trong bình minh ửng nắng.

như xích lại bên nhau tự tình đằm thắm

bao cảm thức ngọt ngào giai điệu yêu thương.

 

Ta mơ về dải đất quê hương

Trong ký ức đầy vơi niềm trắc ẩn

Dáng người quê long đong lận đận

Điệu ví đêm tàn tha thẩn trong sương.

 

Mơ làn gió bay trên biển mênh mông

Mê mải ngàn năm xô bờ vỗ sóng,

Mơ hạt mưa rơi xuống rừng sâu thẳm

Lắng đọng nên nguồn màu xanh non tơ.

 

Mơ về những ngôi sao đêm mưa

Giữ lại cho đời tia sáng ngàn xưa,

Mơ gặp một đóa quỳnh chợt nở

Thanh sắc giao hòa đằm thắm canh khuya.

 

Ôi tình yêu còn ở lại trong ta

Từ độ ban đầu mặn mà kỷ niệm

Vẫn đi về đắm say và dâng hiến

Thi vị cuộc đời còn mãi thiết tha.
                                               1999

DẤU YÊU TUỔI THƠ




 

DẤU YÊU TUỔI THƠ
 
Thế là tuổi thơ đi qua

Như vạt nắng trước hiên nhà đã tắt

Và một khoảng trời màu trăng ẩn khuất

Một con đường sọc trắng phía mờ xa.

 

Bài thơ xưa ai dấu dưới gốc đa

Mưa lén đọc nhạt nhòa đi mấy chữ

Gió ngày xuân xôn xao con tim nhỏ

Nẻo đường làng lai láng nắng xa xa.

 
Có lẽ dại khờ nên chẳng nói điều chi

Khi lời nhắn in hình trên ánh mắt

Trong bàn tay ấm mềm bắt chặt

Trước lúc đôi đường theo hướng phân ly.

 

Có lẽ bây giờ một hạnh phúc đơn sơ

Và ước vọng neo bờ trong cuộc sống

Đâu còn nữa ngày tuổi thơ mơ mộng

Ở bên người yêu ấp những vần thơ.

 

Thế là ngày xưa vội vã đi qua

Nhẹ như cánh phượng hè rơi trước lớp

Ta và người chẳng thể nào biết được

Đến bây giờ đã xa, rất xa...
                                                  1969

BỒI HỒI



 

 BỒI HỒI

Đôi tay mềm còn ấm mãi lưng anh

anh bất chợt ngỡ mình trong ảo mộng

ngoài sương trắng rơi rơi từng giọt lạnh

giữa lòng anh lai láng giấc mơ hồng.

 

Vạt tóc mềm tỏa hơi ấm vai anh

anh hoài tưởng mênh mang điều kỳ diệu

gió và nắng đốt thiêu con đường quạnh

môi giao môi đắm đuối nụ hôn nồng.

 

Gió ngoài sông lay khẽ áng mây hồng

nắng nhè nhẹ rải vàng lên mặt sóng

trong cảm thức một cánh buồm chợt hiện

chở đôi ta lên đầu phía thượng nguồn.




 

 

 

 

 

 

 

 

 

Có phải bầu trời đã nhỏ lại không

Hay là bởi bờ mi em khép lại

có phải đất dưới chân mình run rẩy

trong trái tim rộn rã bâng khuâng ?

 

Đôi tay mềm nắm chặt bàn tay anh

nghe xao xuyến không lời trong nhịp thở

nhớ những ngày gian nan cách trở

với giấc mơ đằm thắm tấm tình trung.

 

Tình cập bờ bến cũ một dòng sông

nước phẳng lặng soi gương đời trôi nổi

điều chưa nói mãi là điều muốn nói

như là thơ là nhạc phải không em ?

                                                    1988

HẠNH PHÚC GIẢN DỊ


 

 

HẠNH PHÚC GIẢN DỊ
 
Anh đâu phải là mây để so dài mái tóc

đâu phải mặt trời mọc để sánh hồng má em.

 

Đâu phải là cánh chim để liệng bên em hót

đâu phải là bờ cát cho em mềm gót chân.

 

Đâu mạnh thường quân như chàng trai lãng tử

đâu phải là lửa đốt cháy tình đêm đông.

 

Vẫn muốn làm trái tim của ta cùng nhịp đập

để có một tình yêu luôn thuỷ chung son sắt.

 

Em ơi! Ngày hạnh phúc là khi bình minh hồng,

mây trắng bay bồng bềnh,chim hót lời thánh thót,

biển dịu êm bờ cát. Chúng mình đi bên nhau...

1977

BIỂN VÀ CÁT




 

BIỂN VÀ CÁT
 
Nhìn ra xa màu biển thiên thanh

Gần bên bờ, biển chung màu cát

Từng hạt mịn, mát mềm chân chất

Sải cánh dài, cát ôm biển sâu.

 

Giữa hai phần ranh giới mênh mông

Lộng đục - khơi trong muôn màu sắc biển

Khi giận dữ sóng chia bờ từng mảng

Cát lỡ làng đi đâu, về đâu?

 

Cát dãi dầu làm đáy biển sâu

Nhận vị chát cuộc đời trầm lắng

Cát lặng lẽ thâu từng nhịp sóng

nên bản tình ca đến biển bạc đầu.

 
Dẫu biển khi đổi sắc thay màu

vẫn bên cát hóa thân bờ rộng.

Cơn thủy triều ra khơi vào lộng

Chở cát mềm đi suốt nông sâu.

 

Xin được làm hạt cát nhỏ nhoi

Tan vào sóng rồi kết thành bãi rộng.

Xin không là trái tim xao động

Nếu tan rồi còn lành được nữa đâu.

 

Bờ dịu dàng ôm trọn biển sâu

Sóng nhè nhẹ vỗ bờ âu yếm.

Xin đừng là con thuyền vô bến

Suốt cuộc đời khát đỗ, lênh đênh…

 

Biển nồng nàn bản nhạc ngày đêm

Bờ thong dong trải lòng trước biển.

Xin không là dạ tràng vô định

Cườm cát tan rồi xe mãi nào yên...

                                          1980

Thứ Bảy, 11 tháng 5, 2013

TRĂNG NON



TRĂNG NON

Vạt nắng hoàng hôn khuất núi xa
Vành trăng đầu tháng nhú la đà.
Trông sang bến cạn mờ sương bạc
Ngó xuống đồng sâu ngút ánh tà.
Thấp thoáng bầy chim trên bóng ráng
Leo heo đốm lửa dưới thôn nhà.
Chân đi vô định tình lai láng
Hỏi mảnh trăng non có thiết tha ?
1965