Đôi
tay mềm còn ấm mãi lưng anh
anh
bất chợt ngỡ mình trong ảo mộng
ngoài
sương trắng rơi rơi từng giọt lạnh
giữa
lòng anh lai láng giấc mơ hồng.
Vạt
tóc mềm tỏa hơi ấm vai anh
anh
hoài tưởng mênh mang điều kỳ diệu
gió
và nắng đốt thiêu con đường quạnh
môi
giao môi đắm đuối nụ hôn nồng.
Gió
ngoài sông lay khẽ áng mây hồng
nắng
nhè nhẹ rải vàng lên mặt sóng
trong
cảm thức một cánh buồm chợt hiện
chở
đôi ta lên đầu phía thượng nguồn.
Có
phải bầu trời đã nhỏ lại không
Hay
là bởi bờ mi em khép lại
có
phải đất dưới chân mình run rẩy
trong
trái tim rộn rã bâng khuâng ?
Đôi
tay mềm nắm chặt bàn tay anh
nghe xao
xuyến không lời trong nhịp thở
nhớ
những ngày gian nan cách trở
với
giấc mơ đằm thắm tấm tình trung.
Tình
cập bờ bến cũ một dòng sông
nước
phẳng lặng soi gương đời trôi nổi
điều
chưa nói mãi là điều muốn nói
như
là thơ là nhạc phải không em ?
1988
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét