DẤU YÊU TUỔI THƠ
Thế
là tuổi thơ đi qua
Như
vạt nắng trước hiên nhà đã tắt
Và
một khoảng trời màu trăng ẩn khuất
Một
con đường sọc trắng phía mờ xa.
Bài
thơ xưa ai dấu dưới gốc đa
Mưa
lén đọc nhạt nhòa đi mấy chữ
Gió
ngày xuân xôn xao con tim nhỏ
Nẻo
đường làng lai láng nắng xa xa.
Có lẽ
dại khờ nên chẳng nói điều chi
Khi
lời nhắn in hình trên ánh mắt
Trong
bàn tay ấm mềm bắt chặt
Trước
lúc đôi đường theo hướng phân ly.
Có lẽ
bây giờ một hạnh phúc đơn sơ
Và
ước vọng neo bờ trong cuộc sống
Đâu
còn nữa ngày tuổi thơ mơ mộng
Ở bên
người yêu ấp những vần thơ.
Thế
là ngày xưa vội vã đi qua
Nhẹ
như cánh phượng hè rơi trước lớp
Ta và
người chẳng thể nào biết được
Đến
bây giờ đã xa, rất xa...
1969
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét