HOÀI VỌNG BÌNH MINH
Xa rồi những sáng đợi bình minh
Để thả hồn theo sóng dập dềnh.
Gió lộng bừng lên nguồn ước vọng
Sương rơi lãng đãng cõi tâm tình.
Giang tay nhặt với từng tia rọi
Gắng sức bay theo vạt gió lành.
Đến lúc thiều quang về phía núi
Phù vân ở lại giữa mông mênh ?
2009
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét